Cong bang suc khoe o Viet Nam He thong y te Viet Nam - huong toi muc tieu va cong bang
Các đơn vị tổ chức quan tâm có thể ủng hộ tiền cho nhóm hoạt động.

Liên kết website

Hỗ trợ trực tuyến

  Skype Me™!

 

Hotline: 
Email: 

Nhóm hành động vì công bằng sức khỏe

Tâm sự của cán bộ y tế yêu ngành với các cán bộ cùng ngành Thứ Ba, 11/03/2014

Tâm sự của cán bộ y tế yêu ngành với các cán bộ cùng ngành Thư của chị Mai Lê (một cán bộ y tế) với anh Đặng Ngọc Quang, một người làm công tác xã hội và phát triển cộng đồng và chị Nguyễn Ngọc Bích (một cán bộ làm công tác quản lý y tế)
Những người cùng ngành y nhưng phải chăng đã thấm thía?

 Gửi anh Đặng Ngọc Quang,


Anh Dang Quang ạ! Em thấy mệt mỏi quá! Mai sau có quay lại làm kiếp con Người thì em cũng không bao giờ vào ngành y nữa...hai đứa con em cũng vậy, 1 cháu trót vào ngành hơi dính dáng đến y mà vẫn đọc bài của anh là cháu San Hoàng ạ. Còn con gái em thì không bao giờ em cho phép nữa. Thi đầu vào 28 -29 điểm, học lâu 6 năm vất vả trong khi đó có 1 số ngành nghề có 13-14 điểm mà học có 4,5 năm...đi làm thì "nhục"... thực sự không muốn góp gì nữa... càng ngày càng nản, chiều nay em đi làm về ngồi ở nhà mà bật khóc vì ngành của mình! Gia đình em đến em là 03 đời làm ngành y... thế quá đủ và quá thấm thía...rồi!!"

Thật ra, em cũng không giận anh Dang Quang đâu mà. Chỉ là tủi thân cho những người ngành y tế làm việc cần mẫn, nghiêm chỉnh... nhưng khi người dân tức lên đều chửi chung: “ bọn...là lũ súc sinh..." chứ cũng là con nhà trong nghề cũng thấm thía mỗi khi bố mẹ đi trực 24/24 anh chị em phải tự trông nhau, bảo nhau học bài... rất vất vả, bố mẹ vất vả ở bệnh viện còn lũ trẻ như anh em nhà em hơn nhau 2-3 tuổi mà cứ phải tự trông nhau, cho nhau ăn...

Đến đời em thì mãi sau này vì chồng em công tác xa nhà, xã hội bao cám dỗ mới làm đơn xin chuyển khoa, lúc đó mới nghe con trai kể là mỗi lần tiễn mẹ đi trực, con không dám khóc... sợ mẹ lo lắng... sau đó mẹ đi rồi thì con mới khóc.... bố thì xa nhà... hầu như chỉ 1 thằng bé lớp 2 ở nhà... đôi khi còn phải viết giấy dặn con đồ ăn, khóa cửa chống trộm,.. cách giặt áo đồng phục để kịp 6h30 bác xe ôm kịp đến đón đưa đi học...tiền xe ôm 10 ngàn...mà tiền trực 24/24 của mẹ là 7 ngàn...năm 1999.....mà vẫn vui vẻ cống hiến... chăm sóc bệnh nhân...

Có 1 thực trạng là chưa đến ngày 20/11 thì dù con học giỏi, học dốt, cá biệt ... cũng xôn xao chuẩn bị đến nhà thầy cô, có khi còn đến trước cả tuần...giáo viên còn được nghỉ hẳn 1 ngày để chào mừng...nhưng ngày 27/2 các bạn, em...cứ thử đến các bệnh viện mà xem toàn hoa của các bệnh viện chúc lẫn nhau...của các công ty dược hoặc của thành phố gửi chúc...chứ hiếm hoi có lẵng hoa của bệnh nhân ( dù chỉ cần 1 lẵng của một phòng bệnh nhân đại diện thôi) cũng không có...tôi dám chắc chắn điều đó vì năm nào chồng tôi cũng nhờ nhân viên của anh ấy mang hoa đến chúc phòng tôi cho anh chị em và vợ không tủi thân

Rõ ràng, có những con Sâu làm bẩn ngành y ...nhưng vơ đũa cả nắm thì thực không kiềm chế...có những bệnh nhân nghèo, chúng tôi quyên góp giúp đỡ...họ thực sự biết ơn .. nhưng nghèo nên họ không có smarphon...không biết "mạng" là gì cả...cho nên chỉ biết cả nhân viên y tế và họ cầm tay nhau rưng rưng cảm động...còn 1 số bệnh nhân có tiền..nên có công nghệ cao, cái gì không vừa lòng là họ post lên trang mạng xã hội ( đôi khi còn có hành vi nói quá lên...) thì được like tơi tới và những người góp ý chân thành thì ít mà chửi bới.. nhục mạ thì nhiều...

Còn vấn đề 12 điều y đức thật ra ngay từ đầu đề ra, tôi đã thấy nhiều cái không hợp lý, giáo điều, ít thực tế và rườm rà...hầu như cứ phải học thuộc nhưng tôi chắc chắn đến 80% nhân viên y tế đều không nhập tâm cả 12 điều trôi chảy kể cả những đồng chí ở trên sở, trên bộ về kiểm tra chúng tôi cũng vậy. Nếu cho phép chúng tôi đặt câu hỏi ngược lại chắc chắn các cán bộ đó không trả lời được ( nếu cho phép và thực sự dân chủ, không trù úm...)...chỉ mong có một đề tài nghiên cứu về đời sống, tâm tư của nhân viên y tế nhất là đối tượng điều dưỡng, hộ lý...trong ngành y. Cảm ơn anh Quang và các bạn đã động viên ạ!

Mình cũng mong như vậy, nếu có vấn đề gì hãy trực tiếp báo cho "tổng đài" trực và bắt buộc phải có sự trả lời thỏa đáng cho mỗi bên, cả phía người bệnh cũng như nhân viên y tế. Chứ không nên có những hành động quá khích...thông qua báo mạng kích động ( nếu có sự động chạm thì mong thông cảm)

Người bệnh và nhân viên y tế khi đến với nhau trong một tâm thế không có sự "ác cảm" và "cảnh giác" nhau thì dễ làm việc hơn... chứ khi đến với nhau mà trong tâm khảm mỗi bên đã có 1 sự "cảnh giác" lẫn nhau thì 1 ánh mắt, 1 lời nói...cũng thổi bùng lên những gì "ẩn giấu" trong lòng thì rất khó thân thiện.

Mình làm đến nay là 22 năm, trước đây không bao giờ mình có thái độ cảnh giác với bệnh nhân cả, nhưng 2-3 năm gần đây, 1 chị tiền bối đi trước có dạy mình và lúc đầu mình không tin, giờ thì mình đã thấy: đúng khi không ai bảo vệ mình thì mình tự phải bảo vệ mình. Nói ra thật xấu hổ nhưng cũng muốn sự thay đổi của ngành nên mình vẫn kể: Khi bắt đầu giải thích về quyền lợi Bảo hiểm Y tế mà bệnh nhân được hưởng, mình yêu cầu cả mình và người nhà bệnh nhân ( hoặc bệnh nhân) để điện thoại lên bàn làm việc, tắt điện thoại hoàn toàn thì mình mới giải thích ( tránh việc ghi âm...vì trong lúc nói, giải thích biết đâu lỡ lời 1 điều gì đó..) còn nếu không tắt thì có thể mình bật máy ghi âm để tránh khi người bệnh không đạt được quyền lợi hưởng Bảo hiểm Y tế như họ nghĩ, họ sẽ có những lời nói xúc phạm...hoặc mình cũng không kiềm chế...

Cho nên có lần mình đã nói với gia đình, tránh tiếp xúc với bệnh nhân ở phòng điều trị ...thì về giám định Bảo hiểm Y tế cũng căng thẳng và chưa bao giờ lại nâng cao tinh thần cảnh giác như vậy...lúc nào cũng sợ bị quy chụp vào : THÁI ĐỘ! vì điều đó rất khó giải thích... thái độ của cô ấy như thế nào, cái từ "thái độ" rất khó giải trình khi bị bệnh nhân kiện... chứ về chuyên môn lại còn dễ ạ.

Đối thoại với Ngọc Bích Nguyễn,

Ngoc Bich Nguyen à, mình cũng không đòi hỏi cái gì quá cả. Khó khăn thì mỗi ngành đều có cái khó riêng nhưng nếu như các cấp lãnh đạo (của nhiều ngành) có cái nhìn mềm dẻo đừng áp đặt, áp dụng đừng thô cứng và "luật" hiểu cách thấu đáo hơn thì cũng giảm phần nào sự căng thẳng cho nhân viên y tế. Mình chỉ nói đơn giản thế này: có rất nhiều lãnh đạo các cơ quan không hề biết + trên đường từ nhà đến chỗ làm (công tác) và trên đường từ cơ quan (nơi đi công tác) về nhà bị TNGT là TAI NẠN LAO ĐỘNG...

Chính vì vậy, khi bệnh nhân (người nhà của bệnh nhân) đến gặp mình, mình giải thích kiểu gì họ cũng không nghe.. cứ đòi hưởng Bảo hiểm Y tế... khi mình yêu cầu giấy xác nhận của cơ quan của bệnh nhân thì lãnh đạo cơ quan của bệnh nhân lại còn quay máy điện thoại để nói không ra gì... đến khi yêu cầu lãnh đạo cơ quan đọc lại luật về TNLD thì họ lại trốn tránh bằng cách họ chứng nhận cho bệnh nhân nghỉ phép trước hôm tai nạn 1 ngày... (có người đã nói họ sợ ảnh hưởng đến thi đua của cơ quan)...chính vì vậy người bệnh trách nhân viên y tế đòi hỏi nhiều giấy tờ thủ tục... nhưng họ đâu biết rằng chính người lãnh đạo của họ vừa thiếu hiểu biết vừa coi thường họ, làm khổ họ vì cái "danh hiệu" hão của cơ quan khi tổng kết cuối năm...đương nhiên có những bệnh nhân cáu lên là họ chửi "luật" toán loạn lên thôi...khi họ bình tĩnh và hiểu ra để xin lỗi mình thì họ biết đâu rằng khi họ chửi mình thì hàng trăm con mắt cứ nhìn vào mình...cực kì xấu hổ....sợ nhất là 1 số người đi qua không hiểu đầu cua tai nheo thế nào cũng khích: chửi chết m..nó đi, bọn này chỉ tiền thôi...

Buồn lắm em ạ!

Thực ra, mình cũng là người rất thẳng thắn, dám làm dám chịu. Mình nói vậy, vì nếu các anh chị rảnh thì vào fb của mình thì biết (đến 80% bạn bè trong fb là cùng ngành y) nhưng bất cứ câu chuyện nào, hoặc vấn đề nào dính dáng đến ngành y thì hầu như không có like nào, nếu có thì rất ít. Nhưng nếu bài nào mà mình viết về con trai mình là San Hoàng và truyện cười, chuyện gia đình thì like, comment rất nhiều. Vì tất cả đều ngại, đều sợ động chạm, sợ trù dập... nên thực sự rất mong muốn được thay đổi ...để bệnh nhân không khổ và những nhân viên y tế có TÂM cũng không phải chịu cảnh "tủi nhục" như bây giờ...mà có thể ngẩng cao đầu. Khi mình lập fb, mình đã yêu cầu con trai giúp: tuyệt đối không ghi mẹ làm ở bệnh viện và bạn bè mình cũng vậy, ít người đề nơi công tác
Tai nạn lao động được hưởng bảo hiểm xã hội. BHXH chi trả hết chi phí nằm viện và được trả tiền cho người tai nạn theo giám định sức khỏe. Nếu > 31% sức khỏe thì BHXH sẽ chi trả mức tiền theo quy định của nhà nước từ khi bị tai nạn cho đến khi về hưu và được trả kèm theo lương hưu cho đến khi người bị tai nạn đó già và về với tổ tiên. Còn dưới 31% (sau khi BHXH đã chi trả tiền nằm viện)...thì được 1 khoản tiền theo quy định của nhà nước để phục hồi sức khỏe...ngoài ra khi cơ quan bị giải thế hoặc phá sản theo luật phá sản thì người tai nạn còn được phát thẻ Bảo hiểm Y tế với chế độ giành cho người TNLD (chứ không phải của khối hành chính, doanh nghiệp...)

Còn về việc ảnh hưởng thi đua cuối năm phải hỏi lãnh đạo, vì mình không dám bình luận cơ quan họ. Nhưng theo mình nghĩ, trong 1 cơ quan mà có người bị TNLD thì đương nhiên vấn đề an toàn lao động và lao động tiên tiến... của cơ quan đó làm sao đạt 100% được
Vì thế, nếu bạn nào đi lấy số liệu về TNLD ở VN đảm bảo số liệu cực ít cũng như báo cáo TNGT giảm nhưng thực sự không giảm...vì ngày nào mình cũng duyệt hồ sơ chấn thương...nhưng đều trốn tránh khai tự ngã, trượt chân ngã...nhưng nói thật với con mắt chuyên môn nhìn 1 người ngã xe hoặc đâm nhau khác hẳn cú ngã trượt chân chứ...nhưng họ sợ không được hưởng Bảo hiểm Y tế nên họ khai dối...đành chịu vì nhiều gia đình rất nghèo...họ chỉ mong chờ vào Bảo hiểm Y tế chi trả 1 phần viện phí cho họ mà!

Cứ luôn sống trong sự giả dối...cũng thấy mình như "tào tháo"....

À quên, TNLD là cơ quan của người lao động phải đóng tiền thêm cho Bảo hiểm xã hội ...và nếu người lao động mất sức lao động thì cơ quan vẫn phải đóng cho họ...nên họ càng trốn tránh thì họ càng không mất thêm tiền...

Cảm ơn em, chị làm trái ngành đấy. Chứ chị học đại học điều dưỡng đa khoa cơ, cũng cống hiến mười mấy năm ở chấn thương, bỏng tạo hình và hồi sức Ngoc Bich Nguyen à. Về sau vì nhiều việc tế nhị, chị mới xin ra trực và được phân công về làm công tác đăng kí Bảo hiểm Y tế cho bệnh nhân nội trú. Vì trái ngành nên luôn phải tìm hiểu để dễ giải thích cho bệnh nhân cũng như đảm bảo quyền lợi tốt nhất cho họ, em à!
Vì họ rất sợ mất việc làm! Hiện thực bây giờ đi xin việc rất khó khăn... cho nên chị đã hướng dẫn họ rất tỉ mỉ để người nhà họ về gặp ban lãnh đạo để làm thủ tục bảo hiểm tai nạn lao động nhưng họ bị từ chối và được hướng dẫn ngược lại.. với lại làm hồ sơ TNLD thì trong thời gian nằm viện họ phải tự chi trả viện phí sau đó mang hóa đơn về cho y tế cơ quan làm chế độ TNLD... do đó họ chỉ nhìn thấy cái trước mắt là nếu là TN bình thường thì họ được quỹ Bảo hiểm Y tế chi trả mà họ không phải mất nhiều tiền nằm viện!...có 1 số đã được hưởng Bảo hiểm Y tế xong rùi ,mai sau có ng quen làm "sếp"... thì lại quay lại bệnh viện đòi trả lại tiền cho bệnh viện để bọn chị chuyển sang chế độ thanh toán như nhân dân ..để họ lấy hóa đơn về cơ quan và bhxh để làm chế độ TNLD.. mà hóa đơn tài chính..quyết toán rồi chứ..bọn chị lại phải làm đơn xin giải quyết lại từ đầu....chị chỉ nói sơ qua như vậy thì em thấy ở bệnh viện mọi thứ rắc rối đổ lên đầu bọn chị như thế nào..nên thực sự bọn chị muốn ai đó đi tìm hiểu hãy tìm hiểu từ những người làm công việc hàng ngày ...chứ nghe qua báo cáo hoặc hỏi vài câu.. xong về chế biến thêm ..thì chỉ hiểu sai về ngành y...cũng như chế độ bhyt kêu là an sinh xh nhưng thực chất chi trả cho bệnh nhân rất nhỏ bé...dân không hiểu lại chửi bệnh viện...sẽ có ngày chị nói kĩ hơn về bhyt...chào em, chị đi làm đây. Cảm ơn em đã đọc chia sẻ của chị!

Mai Lê
 
Hành động vì công bằng sức khỏe

Các tin khác

Đối tác

  • rockefeller foundation
  • CHSR
  • VHATTC
  • Logo-CCIHP
  • Logo-ISDS
  • CORDAID